Thánh Danh CHÚA GIÊSU – IHS.

Nguyên thủy là IHSV, “In hoc signo vinces”, đã được viết trên thánh giá trên các ngôi mộ ngày xưa. Bên trái của thánh giá là I, giao giữa thanh ngang và dọc là H, S bên phải, V ở trụ giữa và nằm dưới H. Ý nghĩa của từ viết tắt này đã bị mất và chữ V được thay bằng hai cây đinh, sau đó được thay bằng ba cây đinh mà một đinh nằm giữa, rồi lại được thay bằng hai ngọn lửa. Sau này, người ta giải thích các ký hiệu ” IHS ” là viết tắt của “Iesous Hominum Salvator”, nghĩa là ” Đức Giêsu là Đấng Cứu Độ của nhân loại.”

Trong Giáo Hội Công Giáo.
Chữ viết tắt IHS ( đôi khi là JHS ) là phiên âm ngắn và dịch không được chính xác của tên gọi “Jesus” trong tiếng Hy Lạp: Ι = J , Η = E và S = Σ ( JES = Chúa Giêsu / Ιησους ).

Với tiếng Latinh.
Ba từ viết tắt Hy Lạp IHΣ ( cho từ Ιησους, tên của Chúa Giêsu) là một trong những biểu tượng Kytô giáo lâu đời nhất. Khi tiếng Latinh trở thành ngôn ngữ chính của Kytô giáo, từ viết tắt đã bị hiểu sai, từ eta của Hy Lạp (viết hoa), được xem là từ H trong tiếng Latinh. Dòng chữ này đã trở thành I.H.S. và được giải thích :
– Một số người cho rằng, IHSV là “IN HOC SIGNO VINCES” của Hoàng đế Constantin (“Bởi dấu hiệu này, ngươi sẽ chiến thắng”, mà Constantin tuyên bố đã nghe nói trước khi ra trận tại Pont Milvius, năm 312 ). Ký hiệu IHSV này cũng được tìm thấy trên những ngôi mộ thời Trung Đại.
– Một số người khác lại cho rằng, IHSV là IESUS, HOMINUM SALVATOR (“Chúa Giêsu, Đấng Cứu Độ của nhân loại ” ), IESUM HABEMUS SOCIUM (” Chúng ta có Chúa Giêsu đồng hành” ), hay IESUS, HOMO, SALVATOR ( “Chúa Giêsu, Con Người, Đấng Cứu Thế ” ) được sử dụng thường xuyên trong các văn bản tiếng Latinh .

Quay lại với tiếng Hy Lạp.
Vào thế kỷ XV, các tu sĩ Phanxicô khuyến khích lòng yêu mến Thánh danh Chúa Giêsu và đã sử dụng lại từ viết tắt IHS với ý nghĩa đơn giản là Chúa Giêsu. Đặc biệt, Thánh Bernardin thành Sienna (1380-1444), một nhà giảng thuyết nổi tiếng Dòng Phanxicô mang đậm tinh thần của thời đại, đã sử dụng nhiều biểu tượng này trong các bài giảng cho dân chúng và đã cho họ chiêm ngưỡng một bức tranh sơn gỗ (được lưu trữ ở Volterra ) trên đó IHS ( viết theo lối chữ Gothique ) được viết chính giữa mặt trời. Từ đó, biểu tượng về Đức Kytô này rất phổ biến. Thánh Bernardin qua đời tại L’Aquila ( Abruzzes, Ý ) và ngôi thánh đường, nơi cơ thể ngài yên nghỉ là bản trường ca IHS.

Con dấu của Dòng Tên, huy hiệu của Đức Thánh Cha Bênêđictô XVI và của một Đức Hồng Y nằm ở phía trước nhà thờ Thánh Ignace de Loyola ở Rome.
Và thế kỷ sau, Thánh Ignace de Loyola đã chịu tác động bởi mạnh bởi lòng sùng kính Thánh danh Chúa Giêsu. Trên đường đến Rome vào tháng 11 năm 1537, ngài đã có một thị kiến tại La Storta, trong thị kiến, ngài được Chúa Cha đặt gần Chúa Con, Đức Giêsu Kytô. Kể từ đó, ngài quyết định đặt tên nhóm qui tụ những người theo ngài là: Societas Iesu ( Dòng Tên ). Thánh Ignace đã tiếp nhận IHS và dùng làm con dấu chính thức của Bề Trên Tổng Quyền ( H bao quanh cây thánh giá ), sau đó trên tất cả các sách, ấn phẩm, nhà thờ, trường đại học… đều mang dấu hiệu ” Dòng Tên “. Đỉnh cao về sự kiện chắc chắn là bức tranh tuyệt vời trên trần ở gian giữa nhà thờ Gesù (Rome), bày tỏ sự Chiến thắng vẻ vang của Thánh Danh Chúa Giêsu, tác phẩm ấy của Baciccio.

Tranh luận và bối cảnh sử dụng trong Giáo hội Tin lành :
Hội thánh Tin lành Genève sử dụng chữ viết lồng này như một biểu tượng, nhưng theo lối Hy Lạp. Vào thời điểm của cuộc cải cách, biểu tượng của Đức Kytô đã được gìn giữ cẩn thận (hơn cả Thánh giá ) theo kiểu chữ Hy Lạp ( ΙΗΣ ) và mang tinh thần triết học. Chúng được viết chính giữa hình mặt trời, giống biểu tượng mà Thánh Bernardin thành Sienna đã sử dụng. Những từ viết tắt này được giải thích là các ký tự đầu tiên của ba chữ tên của Chúa Giêsu trong tiếng Hy Lạp là ” Iesous Hemeteron Soter “, với ý nghĩa, ” Chúa Giêsu Đấng Cứu Độ của chúng ta. ”
Tại Genève, từ viết tắt này cũng được tìm thấy trên các huy hiệu của nước Cộng hòa và của thành phố.

Giải thích phổ biến nhất.
Theo tiếng Latinh, IESUS HOMO ( hay HOMINUM) SAVATOR, ” Chúa Giêsu, Con Người, Đấng Cứu Thế”, hoặc phổ biến hơn là ” Chúa Giêsu Đấng Cứu Độ của nhân loại”
Và IN HOC SIGNO VINCES là ” Bởi dấu hiệu này, ngươi sẽ chiến thắng” (ứng với thị kiến của Constantin, người đã thắng trận tại Pont Milvius bằng cách dẫn quân ra trận dưới ngọn cờ mang hình Thánh giá).
Trong tiếng Đức, JESUS HEILAND SELIGMACHER nghĩa là ” Đức Giêsu Đấng Cứu Độ Nguồn Mạch mọi ân sủng”
Còn trong tiếng Breton Armorican, JEZUZ HOR SALVER , là ” Đức Giêsu Đấng Cứu Độ của chúng ta.”

A l’origine, c’était IHSV, “In hoc signo vinces”, inscrit sur des croix sur des tombes. On mettait I à gauche du bras de la croix, H à l’intersection, S à droite, et V sur le montant de la croix au dessous du H. Et puis le sens de l’inscription s’est perdu et on a remplacé le V par deux clous, puis par trois clous avec un clou vertical entre les deux, puis par trois flammes. A la suite de cela, on a réinterprété le “IHS” subsistant comme “Iesous Hominum Salvator”, “Jésus sauveur des hommes”.

Usage dans l’Église catholique.
Le monogramme IHS (parfois JHS) est une abréviation et une translittération imparfaite du nom de « Jésus » en grec : Ι = J, Η = E et Σ = S (JES = Jesus/Ιησους).
Passage au latin.
Le monogramme trilitère grec IHΣ (pour Ιησους, le nom de Jésus) se rencontre déjà parmi les plus anciens symboles chrétiens. Lorsque le latin devint la langue dominante du christianisme le monogramme fut mal compris, le êta grec (en majuscule), étant identique à la lettre latine H. Le monogramme devint I.H.S. et interprété librement comme signifiant :
– Pour certains le IHSV, c’est le « IN HOC SIGNO VINCES » de l’empereur Constantin (« Par ce signe tu vaincras », mots que Constantin affirme avoir entendus avant la bataille du pont Milvius, en 312). On trouve ce signe IHSV sur des tombes du haut Moyen Âge.
– Pour d’autres le IHSV, c’est le IESUS, HOMINUM SALVATOR (« Jésus, Sauveur des hommes »), IESUM HABEMUS SOCIUM (« Nous avons Jésus pour compagnon ») ou encore IESUS, HOMO, SALVATOR (« Jésus, Homme, Sauveur ») rencontré souvent dans des textes latins.

Retour au grec.
Au XVème siècle, les Franciscains encouragèrent la dévotion au nom de Jésus et utilisèrent à nouveau le monogramme IHS comme signifiant simplement Jésus. En particulier saint Bernardin de Sienne (1380-1444), un éloquent prédicateur franciscain et force spirituelle de son temps, utilisait beaucoup le monogramme dans sa prédication et montrait aux foules un tableau peint sur bois (conservé à Volterra) sur lequel le IHS figurait (en lettres gothiques) au cœur d’un soleil. Ce symbole du Christ a ensuite eu une immense diffusion. Saint Bernardin mourut à l’Aquila (dans les Abruzzes, Italie) et la basilique où repose son corps est un hymne au monogramme IHS.

Sceau jésuite accompagné des armes de Benoît XVI et d’un cardinal sur le fronton de l’Église Saint-Ignace-de-Loyola de Rome.

Au siècle suivant, saint Ignace de Loyola fut sans doute influencé par cette dévotion au nom de Jésus. En route vers Rome, en novembre 1537, il eut à La Storta une vision où le Père céleste le plaçait près de son fils, Jésus-Christ. C’est de ce jour-là qu’il fut déterminé à appeler le groupe de compagnons qu’il avait formé : Societas Iesu (Compagnie de Jésus). Il adopta le monogramme IHS qui se retrouva alors sur son sceau officiel de supérieur général (le H surmonté d’une croix), et par la suite sur d’innombrables livres, publications, églises, collèges, et d’une manière générale tout ce qui avait la marque de “jésuite”. Le summum est certainement l’immense et extraordinaire fresque du plafond de la nef de l’église du Gesù, œuvre intitulée Le Triomphe du nom de Jésus et signée par le Baciccio.

Polémique et usage en contexte protestant:
L’Église protestante de Genève utilise ce monogramme comme emblème, mais sous sa forme grecque. Au moment de la Réforme, l’emblème christique a ainsi été conservé (de préférence à la Croix), sous une forme grecque (ΙΗΣ), dans l’esprit de l’humanisme. Ces lettres sont représentées dans un soleil, en continuité avec le symbole utilisé par saint Bernardin de Sienne qu’il présentait peint sur un disque. L’interprétation donnée à ces trois lettres est soit celle du début du nom de Jésus en grec, soit « Iesous hemeteron soter », c’est-à-dire « Jésus notre Sauveur ».
À Genève, ce monogramme figure également dans les armoiries de la République et de la Ville.

Interprétations populaires.
En latin IESUS HOMO (plus souvent : HOMINUM) SALVATOR, « Jésus Homme Sauveur » ou plus souvent, « Jésus Sauveur des Hommes »,
En latin IN HOC SGNO, « Par ce signe tu vaincras » (référence à la vision de Constantin, qui vaincra au Pont Milvius en mettant son armée sous l’emblème de la Croix),
En allemand, JESUS HEILAND SELIGMACHER, « Jésus Sauveur Source de bénédiction »,
En breton armoricain, JEZUZ HOR SALVER, « Jésus Notre Sauveur ».

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s